Đại Nghĩa sưu tầm: đảng CS lấy gian dối làm phương châm
Người phát huy chủ nghĩa cộng sản ở Việt nam là ông Hồ chí Minh, mà ông Hồ chí Minh là một người chủ trương “gian dối”. Thật vậy ngay trong chính tiểu sử cuộc đời của ông cũng chứng minh cho chúng ta thấy được điều này. Ông Hồ luôn bảo rằng chống tệ sùng bái cá nhân, nhưng trên thực tế ông là người chủ trương sùng bái cá nhân nhứt là cá nhân của ông. Câu chuyện mà ông Hồ ký tên là nhà báo Trần dân Tiên để viết tiểu sử tự ca ngợi mình và tự ví minh như là một vị “ cha gìa dân tộc” được ông Nguyễn Minh Cần cựu chủ tịch thành phố Hà nội trả lời phóng viên Vũ Bão đài Úc Châu nói như sau:
“ Tôi nói ông Hồ chí Minh huyền thoại hóa mình thì điều đó tôi nói có sách mách có chứng: Chính ông HCM tự nhận mình là nhà báo ký tên Trần dân Tiên để viết tiểu sử của mình, để tô đẹp cho mình, để tự coi mình là cha gìa dân tộc” (Việt Báo ngày 22-8-2003)
Cùng một nhận định trên, cựu đại tá QĐND Bùi Tín trả lời phỏng vấn của phóng viên Trà Mi đài RFA, ông nói:
“ Ông Hồ trong hoạt động cách mạng đã có sai lầm lớn tức là gỉa dối nhiều lắm. Một ví dụ đơn giản là ông ta tự viết ra quyễn sách nói về tiểu sử của mình, ký tên là Trần dân Tiên. Trong đó có viết rằng bác Hồ rất khiêm tốn, không muốn nói gì đến cá nhân của mình…Ngoài ra, trong đó còn ghi là HCM không có vợ con, suốt đời chỉ nghĩ đến dân tộc, thế nhưng thật ra ông ta có nhiều vợ…” (RFA online ngày 19-5-2007)
Nhà sử học Hà văn Thịnh trả lời Pv Mạc Việt Hồng nhân ngày 19-5 nói về sự khiêm tốn của ông HCM như sau:
“ Còn nếu nói bác“khiêm tốn” thì cái đó không hẳn đúng đâu. Riêng cái tên mà ông chọn đã thể hiện sự tự đề cao, như Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Ái Quốc, Hồ Chí Minh. Những cái tên đó chứng tỏ bác rất tự hào về mình!” ( Đàn chim Việt online ngày 19-5-2010 )
Nhìn trong thực tế ta thấy ngay lúc HCM còn sống thì tượng và ảnh của ông được phóng đại treo khắp hang cùng ngỏ hẽm, tiền này nếu làm cái gì ích lợi cho dân thì tốt biết bao. HCM đã đi theo các nước đàn anh là Liên xô và Trung cộng đã tàn sát đồng bào mình trong công cuộc cải cách ruộng đất hàng trăm ngàn người đến khi nhân dân kêu la thán oán ông mới cho ngưng lại và tránh né tội lỗi của mình bằng cách đưa đại tướngVõ nguyên Giáp ra nhận những sai lầm nghiêm trọng trong CCRĐ và đồng thời cách chức tổng bí thư của Trường Chinh người chịu trách nhiệm thi hành lệnh của ông ta, thử hỏi ông ta có xứng đáng là một lãnh tụ không? Thế nhưng sau khi ông chết các lãnh tụ đảng CSVN tiếp nối cố tình tô bóng ông ta như một thần tượng để họ bám víu vào đó mà sống còn. Họ tổ chức nào là học tập gương của bác, học tập tư tưởng HCM, luật sư Nguyễn văn Đài khi chưa bị tù có viết bài “Chế độ Hà nội bắt cả nước học tập: tư tưởng… HCM”, ông viết:
“Ông Hồ chết ngày 2 tháng 9 năm 1969 đúng vào ngày Quốc khánh của chế độ nhưng vì dị đoan, ngày hôm sau mới được loan báo. Tư tưởng của ông chấp vá, vay mượn một số câu nói, ý tưởng của một số triết gia Đông-Tây trong khi “đạo đức” của ông đáng ca ngợi thế nào đã được một số sách biên khảo hoặc hồi ký khui ra mấy năm gần đây…” (Người Việt ngày 15-1-2007)
Thế mà mới đây, giáo sư tiến sĩ Vũ Hoan chủ tịch Hội Khoa học-Kỹ thuật Hà nội trong cuộc hội thảo ngày 17-5-2010, ông nói:
“ Tư tưởng HCM phát huy bài học lịch sử quý báo về “Chiếu cầu hiền”, nâng lên tầm cao mới thành vấn đề trọng dụng trí thức và nhân tài. Kế thừa truyền thống “chiêu hiền đãi sỹ”, sau hơn hai tháng tuyên bố độc lập, ngày 14-11-1945, bác Hồ ra lời kêu gọi “Nhân tài và kiến quốc”. Một năm sau, bác lại ra chỉ thị “Tìm người tài đức”, một lần nữa Người khẳng định “Nhà nước cần phải kiến thiết. Kiến thiết cần phải có nhân tài” (VietnamNet online ngày 17-5-2010).
Theo hòa thượng Thích quảng Độ trong “ Nhận định về những sai lầm tai hại của đảng cộng sản đối với dân tộc và Phật giáo Việt nam” thì:
“ Sau khi Pháp rút đi, cộng sản tiếp thu Hà nội và cai trị toàn miền Bắc, bắt đầu thực hiện chủ nghĩa cộng sản( mà trong thời kháng chiến chưa dám làm vì sợ mất lòng dân) và chuẩn bị câm thù đấu tranh giai cấp, tức là đã đánh đuổi được kẻ thù bên ngoài rồi, bây giờ phải thanh toán những kẻ thù bên trong. Nhưng kẻ thù bên trong ấy là ai. Đó là “Trí, Phú, Địa, Hào, Tôn giáo, Lưu manh” và phải “đào tận gốc trốc tận rễ”có nghĩa là phải tiêu diệt cho bằng hết”.
2 hình trên minh họa chiến dịch “cải cách ruộng đất” của Hồ Chí Minh; 2 ảnh dưới là hiện thực chính sách “người cày có ruộng” của Nguyễn Văn Thiệu
Chủ trương chiêu dụ người tài được HCM thực hiện trong lúc còn kháng chiến, ông ta kêu gọi những trí thức ở Pháp về như luật sư Nguyễn mạnh Tường, giáo sư Trần đức Thảo, giáo sư Nguyễn khắc Viện về giúp nước nhưng khi đã thành công rồi thì đối xử với những người này ra sao, tất cả đều đã phải thân bại danh liệt chỉ may ra còn được nhà khoa học Trần đại Nghĩa sống cuộc đời vâng dạ cúc cung tận tuỵ nên đã được yên thân. Ngay cả những nhà trí thức ở trong nước sau khi thành công rồi cũng bị thanh trừng qua chiến dịch “ trăm hoa đua nở” như cụ Phan Khôi, Hữu Loan, Nguyễn hữu Đang, Trần Dần.. cuộc sống cuối đời họ phải sống khổ cực, bị bao vây trù dập cho đến chết.
Nhà sử học Hà văn Thịnh có nói; “Bây giờ cứ nói là trân trọng người tài, nhưng tôi biết, nhiều người tài có được sử dụng đâu”…
Thật vậy, ngay trong hội chuyên gia IDS gồm những nhà trí thức hàng đầu của đất nước mà còn không được trọng dụng đến nổi họ phải tự giải thể, cũng như không biết bao nhiêu luật sư, kỹ sư trẻ… hiện đang phải ở trong tù.
Chủ trương này phù hợp với chủ nghĩa cộng sản quốc tế chứ có tư tưởng gì đâu, cũng coi trí thức không bằng cục phân. Ông Vladimir Bukovsky- một nhà văn Liên xô, đồng thời là người chuyên nghiên cứu về tội ác của các chính quyền cộng sản kể lại trong “Câu chuyện sô Viết ” :
“Họ giết người để thiết lập lại cơ cấu xã hội. Một phương pháp xây dựng xã hội. Tất cả trí thức, những công nhân tốt, các kỹ sư tốt nhất đều bị họ giết hết… và sau đó họ cố gắng xây dựng một xã hội mới.” (Trích bài của Pv Trân Văn – RFA ngày 14-5-2010).
Như vậy chúng ta thấy rằng tư tưởng của HCM là tư tưởng lừa dối và phản bội xuất phát từ chủ nghĩa cộng sản quốc tế mà ông HCM đã dày công vận dụng để tàn phá hết lớp người tinh hoa của dân tộc.
Nhà văn đại tá QĐND Nguyễn Khải đã một đời theo đảng và nay ông đã thấy được cái bộ mặt thật của đảng nên ông đã hối tiếc và viết bài “Đi tìm cái tôi đã mất – Lời trăn trối tâm huyết” với những lời văn nặng nề như sau:
“ Cách trả lời phỏng vấn báo chí, diễn văn tại các buội lễ kỷ niệm, báo cáo của đảng, của chính phủ, của quốc hội, tất cả đều dùng từ rất mơ hồ, ít cá tính và ít trách nhiệm nhất. Và nói dối, nói dối hiển nhiên, không cần che đậy…Nói dối lem lẻm, nói dối lỳ lợm, nói dối không biết xấu hổ, không biết run sợ. Người nói, nói trong cái trống không, người nghe tuy có mặt đấy nhưng chỉ nghe có những tiếng vang của cái trống không. Nói để giao tiếp đã trở thành nói để không giao tiếp gì hết, nói để mà nói.” (Đàn chim Việt online ngày 9-12-2008)
Cùng một nhận định như trên, cố trung tướng QĐND Trần Độ trong Nhật ký Rồng Rắn ông viết:
“ Chế độ này bắt mọi người phải đóng trò, bắt tất cả trẻ con phải đóng trò, bắt nhiều người gìa phải đóng trò. Đặc điểm này đã góp phần quyết định việc tạo ra và hình thành một xã hội dối lừa, cán bộ dối lừa, làm ăn gỉa dối, giáo dục dối lừa, bằng cấp gỉa dối, đến gia đình cũng lừa dối, lễ hội lừa dối, tung hô lừa dối, hứa hẹn lừa dối. Ôi, cay đắng thay!” (NKRR trang 43 )
Vì chủ trương lừa dối này mà biết bao người phải thân bại danh liệt khi nghe theo họ nên hôm nay cũng không biết bao nhiêu người phẫn uất mà phát biểu thành ngôn ngữ như nhà văn Xuân Vũ tham gia kháng chiến thời chống Pháp sau 1954 tập kết ra Bắc xác định trong cuốn “Đồng bằng gai góc” của ông trang 335:
“ Đảng cộng sản sinh ra để làm hai việc: Nói láo và làm bậy. Hễ chúng nói là nói láo, hễ làm là làm bậy” (Lê Thiên - báo Người Việt ngày 9-12-2008)
Một câu chuyện bị lừa dối thật thương tâm, câu chuyện xảy ra hồi tết năm Mậu thân 1968 tại Huế được linh mục Phan văn Lợi và Lm Nguyễn Hữu Giải thuật lại trong bài “Cuộc thảm sát tại Khe đá mài” như sau:
“Việt cộng tràn vào! Khuya hôm đó lúc 1 giờ sáng, chúng mang AK và đèn đuốc xông vào nhà thờ Phú Cam để gọi là” bắt đầu hàng” và lục soát mọi ngõ ngách… Chúng lật mặt từng người, chỉ chỏ bên này bên kia. Một câu nói được lập đi lập lại: - Đồng bào cứ yên tâm! Cách mạng đến là để giải phóng! Các mẹ, các chị có thể ra về. Còn các anh được mời đi học tập, chỉ ba ngày thôi , không sao đâu! Thế là mọi tráng niên và thanh niên từ 15 đến 50 tuổi đều bị lôi đứng dậy và dẫn đi, dù học sinh, thường dân hay công chức… Tiếng kêu khóc thảm thiết vang động cả nhà thờ. Con khóc cha, vợ khóc chồng, cha mẹ khóc con… Ai nấy linh cảm chuyến đi “học tập” này chẳng có ngày đoàn tụ…
“ Quả thế tôi thoáng nghe hai tên VC gần kề nói nhỏ với nhau:“Trong vòng 15-20 phút nữa thủ tiêu hết bọn này” Tôi nghe mà bủn rủn cả người!…
“Rứa là chết cả rồi! Trời ơi!” (Thời luận ngày 24-7-2008)
Cũng một chuyện lừa, mà chuyện lừa này đã đi vào lịch sử. Giáo sư Phan huy Lê hiện là Chủ tịch Hội Khoa học lịch sử Việt nam trả lời báo Người Việt là “Nhân vật lịch sử anh hùng Lê văn Tám hoàn toàn không có thật” , ông nói:
“Tôi còn món nợ với anh Trần huy Liệu mà đến nay chưa trả được. Đó là lúc anh Liệu làm bộ trưởng Bộ tuyên truyền …anh Trần huy Liệu viết về nhân vật Lê văn Tám, một thiếu nhi tự tẩm xăng vào người và chạy vào đốt kho xăng giặc Pháp ở Thị Nghè…Lúc sáng tác ra câu chuyện Lê văn Tám, anh Liệu có nói với tôi rằng:“ Bây giờ vì nhiệm vụ tuyên truyền tôi viết tài liệu này, sau này khi đất nước yên ổn, các anh là nhà sử học, các anh nên nói lại dùm tôi, lở khi đó tôi không còn nữa”. (Người Việt ngày 21-3-2005)
Nhà sử học Hà văn Thịnh trong bài nói về HCM trả lời phỏng vấn như sau:
“ Đánh nhau 30 năm, với Pháp và Mỹ mà VN không thua trận nào là không thể chấp nhận được. Hay như Lê văn Tám ấy, châm lửa rồi chạy. Làm sao mà chạy được, 5m là gục xuống liền. Hay Tô vĩnh Diện lấy thân chèn pháo. Quả pháo nặng hàng tấn, nó đè cho dập nát, chèn thể nào được. Nhiều vô cùng những chuyện như thế chị ạ.
“ Sự dối trá đó làm sinh viên không thích sử nữa. Thấy sử là bịp bợm, chán quá! Tôi đã viết trên báo Lao Động năm 2005,“ Lịch sử theo trang sách học trò”, tôi vạch rõ, dậy sử mà suốt ngày phải nói dối, điều đó đau lòng lắm. Ở VN hiện nay, rất nhiều trí thức ở hoàn cảnh nan giải, gìữa nói thật và không nói thật.” (Đàn chim Việt online ngày 19-5-2010)
Do vậy tiến sĩ Nguyễn thanh Giang trả lời phỏng vấn của đài LSR, ông nói:
“ Rất đau lòng vì con người không dám sống thật với nhau, xã hội sống tha hóa, nói dối vì không ai dám nói thật, sống thật. Càng đau lòng hơn nữa là không ai sống có nhân cách cả, không ai được sống đàng hoàng đúng pháp luật.” ( Viet tide số 113 ngày 12-9-2003 )
Cựu trung tá QĐND Trần anh Kim người vừa bị tù về tội tuyên truyền chống phá nhà nước trong cuộc trả lời phỏng vấn của đài RFA, ông nói:
“ Tôi là một cán bộ chính trị, là một đảng viên suốt một đời làm công tác chính trị, làm bí thư tỉnh ủy. Cho đến giờ phút này tôi nhận đầy đủ chân tướng của đảng CSVN rồi. Cho nên tôi quyết định nói cho dân tộc tôi, nhân dân của tôi rằng tôi nhận rõ chân tướng này. Để người ta cảnh giác và đừng bị lừa như tôi nữa. Gia đình tôi đã bị lừa đến ba đời rồi, chứ không phải một đời đâu anh ạ” (RFA online ngày 6-4-2006).
Hòa thượng Thích quảng Độ trong cuộc trả lời phỏng vấn của Pv Ỷ Lan đài RFA, ông nhận định về cộng sản như sau:
“ Tất cả ở đây tôi nói là người cộng sản nói một đường làm một nẻo, không tin được, mà người ngoại quốc đâu biết chuyện đó. Lịch sử 60 năm là lịch sử nói dối, lịch sử mị dân, lịch sử gạt gẫm.” (RFA online ngày 01-11-2007)
Sự lừa dối của đảng cộng sản Việt nam ngày nay được những nhà trí thức trẻ nhận ra được chân tướng nhờ sự truyền đạt của lớp người đi trước và cộng thêm sự nhận thức và kinh nghiệm cá nhân nên bác sĩ Phạm hồng Sơn, điển hình trong bài “Sự lừa dối tiếp diễn” đã nhận thức ra rằng:
“Căn bệnh nguỵ biện, lừa mỵ, đạo đức gỉa vẫn luôn tồn tại và ngày càng tinh vi hơn, bởi một lẽ đơn giản: quyền lãnh đạo đất nước và quản trị quốc gia vẫn bị người cộng sản độc chiếm và như vậy vòng xoắn bệnh lý, sự dối lừa vẫn tiếp diễn Sự dối lừa đã tiếp diễn suốt 61 năm qua. 61 năm dối lừa của chính quyền cộng sản Việt nam tính tới ngày 2/9/2006.” ( TDDCVN online ngày 25-9-2006 )
Đến đây kể cũng quá đủ để mọi người cùng nhận ra được chân lý của câu nói của cố Tổng thống Nguyễn văn Thiệu rằng:
“ Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm”
Đại Nghĩa
Bài từ: doithoaionline.org






Bon chop’ bu viet^.-cong la` lu~ ngu dan^`, gian tra’, lao’ khoet’, lu*a` dao?, mi. dan^, con^ do^`, a(n cuo*p’, a(n ca(p’, buon^ lau^., ru*a? tien^`, gian manh, tham nhung~, buon^ dan^, ban’ nuo*c’.
Da? dao? viet^.-cong !!!
Tieu^ diet^. viet^.-cong^. la` yeu^ To^?-Quoc^’ Viet^>-Nam
[...] Tuesday, 6 July 20101 y kien [...]
;-( ;-( ;-( Tạ Lỗi Trường Sơn
1
Một ngàn chín trăm bảy mươi lăm
Các Anh từ Bắc vào Nam
Cuộc Trường Chinh 30 năm dằng dặc
Các Anh đến
Và nhìn Sài Gòn như Thủ Đô của rác
Của Xì Ke, Gái Điếm, Cao Bồi
Của Tình Dục, Ăn Chơi
“Hiện Sinh – Buồn Nôn – Phi Lý!”
Các Anh bảo Con Trai Sài Gòn không Lưu Manh cũng Lính Ngụy
Con Gái Sài Gòn không Tiểu Thư khuê các, cũng Đĩ Điếm giang hồ
Các Anh bảo Sài Gòn là Trang Sách “Hư Vô”
Văn Hoá lai căng không cội nguồn Dân Tộc
Ngòi Bút các Anh thay Súng
Bắn điên cuồng vào Tủ Lạnh, Ti Vi
Vào những đồ tiêu dùng mang nhãn Hoa Kỳ
Các Anh hằn học với mọi tiện nghi Tư Bản
Các Anh bảo Tuổi Trẻ Sài Gòn là “Thú Hoang” nổi loạn
Là thiêu thân ủy mị, yếu hèn
Các Anh hùa nhau Lập Toà Án bằng Văn Chương
Mang Tuổi Trẻ Sài Gòn ra trước Vành Móng Ngựa!
2
Tội nghiệp Sài Gòn quá thể
Tội nghiệp Chiếc Cầu Công Lý
Có anh Thợ Điện ra đi không về
Tội nghiệp những “Bà Mẹ Bàn Cờ” của những Ngày Chống Mỹ
Lửa Khói vỉa hè nám cả những Hàng Me
Tội nghiệp những Người Sài Gòn đi xa
Đi từ tuổi hai mươi
Nhận Hoang Đảo tù đày để nói về Lòng Ái Quốc
Có ai hỏi những hàng dương xanh
Xem đã bao nhiêu Người Sài Gòn hoá thân vào sóng nước
Tội nghiệp nhưng đêm Sài Gòn đốt đuốc
Những “Người Cha Bến Tàu” xuống đường với bao tử trống không
Tội nghiệp những Ông Cha rời khỏi Nhà Dòng
Áo Chùng Đen đẫm máu
Tội nghiệp những Chiến Trường văn chương, thi ca, sách báo
Những vị Giáo Sư trên bục giảng đường
Ưu tư nhìn Học Trò mình nhiễm độc
Sài Gòn của tôi – của chúng ta.
Có tiếng cười
Và tiếng khóc.
3
Bảy năm qua đi với nhiều buồn vui đau xót
Một góc phù hoa ngày cũ qua rồi
Những Con Điếm xưa có kẻ đã trở lại làm người giã từ Ghế Đá Công Viên để sống đời lương thiện
Những Gã Du Đãng giang hồ cũng khoác áo Thanh Niên Xung Phong lên rừng xuống biển
Tìm lại hồn nhiên cho cuộc sống của mình
Cuộc đổi thay nào cũng nhiều mất mát, hy sinh…
4
Và khi ấy
Thì chính “Các Anh”
Những Người Nhân Danh Hà Nội
Các Anh đang ngồi giữa Sài Gòn bắt đầu chửi bới
Chửi đã đời
Chửi hả hê
Chửi vào tên những Làng Quê ghi trong lý lịch của chính mình
Các Anh những Người Nhân Danh Hà Nội sợ đến tái xanh
Khi có ai nói bây giờ về lại Bắc!
Tội nghiệp những Bà Mẹ Già Miền Bắc
Những Bà Mẹ mấy mươi năm còng lưng trên Đê chống lụt
Những Bà Mẹ làm ra hạt lúa
Những năm thất mùa phải chống gậy ăn xin
Những Bà Mẹ tự nhận phần mình tối tăm
Để những Đứa Con lớn lên có cái nhìn và trái tim trong sạch
Bây giờ
Những Đứa Con đang tự nhận mình “Trong Sạch”
Đang nói về Quê Mẹ của mình như kẻ Ngoại Nhân
Các Anh
Đang ngồi giữa Sài Gòn nhịp chân
Đã bờm xờm râu tóc, cũng quần jean xắn gấu
Cũng phanh ngực áo, cũng xỏ dép sa bô
Các Anh cũng chạy bấn người đi lùng kiếm Tủ Lạnh Ti Vi, Casette, Radio…
Bia Ôm và Gái
Các Anh ngông nghênh tuyên ngôn “Khôn & Dại”
Các Anh bắt đầu triết lý “Sống ở Đời”
Các Anh cũng chạy đứt hơi
Rượt bắt và trùm kín đầu những rác rưởi Sài Gòn thời quá khứ
Sài Gòn 1982 lẽ nào…
Lại bắt đầu ghẻ lở?
5
Tội nghiệp Em
Tội nghiệp Anh
Tội nghiệp chúng ta những Người Thành Phố
Những ai ngổn ngang quá khứ của mình
Những ai đang cố tẩy rửa “Lý Lịch Đen”
Để tìm chỗ định cư tâm hồn bằng Mồ Hôi chân thật
6
Xin ngả nón chào các Ngài
“Quan Toà Trong Sạch”
Xin các Ngài cứ bình thản ăn chơi
Bình thản đổi thay lốt cũ
Hãy để yên cho Hàng Me Sài Gòn
Hồn nhiên xanh muôn thuở
Để yên cho Xương Rồng, gai góc
Chân thật nở hoa
Này đây!
Xin đổi chỗ không kỳ kèo cho các Ngài cái quá khứ ngày xưa
Nơi Một Góc (chỉ Một Góc thôi)
Sài Gòn bầy hầy, ghẻ lở
Bây giờ…
Tin chắc rằng trong các Ngài đã vô số kẻ tin vào “Thượng Đế”
Khi sống hả hê giữa một Thiên Đường
Ai bây giờ
Sẽ
Tạ lỗi
Với Trường Sơn?
Đỗ Trung Quân – 1982
Đã 35 năm trôi qua. Hoà Bình cũng dài ngang bằng Cuộc Chiến Tranh khốc liệt nhất trong lịch sử. Chưa có Cuộc Chiến nào ám ảnh một Dân Tộc cho bằng Cuộc Chiến Tranh này, nó thay đổi Hình Thái Xã Hội, thay đổi Số Phận Con Người.
Công bố Bài Thơ viết năm 27 tuổi, bảy năm sau Hoà Bình (1982), nay nhìn lại, tôi cũng không hiểu điều gì đã dẫn dắt cho những dòng chữ này. Năm ấy, tôi vừa làm xong Nghĩa Vụ một Thanh Niên thời hậu chiến, người có lý lịch may mắn không vướng phải chuyện lính tráng dù thế hệ tôi sau “Mùa Hè Đỏ Lửa 1972” hầu hết cũng đã “yên vị” khói hương Trên Bàn Thờ gia đình. Còn nhớ những năm của Thập Niên 80, Giáo Sư Nguyễn Khắc Viện viết một bài đanh thép “Sen Hay Bùn” trên Báo Sài Gòn Giải Phóng, nói về một danh xưng: Khi nào thì gọi là “Thành Phố Hồ Chí Minh”, khi nào thì gọi là “Sài Gòn”. Ông khẳng định: Cái tốt thì gọi TP HCM, cái tệ nạn, cái xấu, cái “Tồn Đọng” thì gọi là Sài Gòn. Giáo Sư Nguyễn Ngọc Lan đã Đối Thoại bằng một
Bài Báo khác (tất nhiên ông không thể đăng Bài Phản Biện ấy trên Báo SGGP như trong một Xã Hội Bình Thường), ông nhắc rằng hiện tại sau 10 năm Giải Phóng, Thành Phố vẫn còn một Tờ Báo lớn tiếng nói chính thức của “Đảng Bộ và Nhân Dân Thành Phố”, tờ Sài Gòn Giải Phóng (nó vẫn còn đến tận hôm nay), còn một Nhà Máy Thuốc Lá Sài Gòn, còn một Đội Bóng danh tiếng mang tên Cảng Sài Gòn (nay đã không còn)…
Bài Thơ này có lẽ là cái nhìn đau đớn đầu tiên của một người trẻ tuổi vừa từ Chiến Trường K trở về với bao nhiêu hoài bão sau khi chứng kiến những hy sinh cao đẹp của một Thế Hệ Thanh Niên Sài Gòn, những con Người Thành Phố tuổi chỉ mới đôi mươi…
Hai mươi bảy tuổi và một Bài Thơ dài nhất của đời mình…
Đỗ Trung Quân
On YouTue:
http://www.youtube.com/watch?v=zJU0sAoWFuA
Xin cho Ý Kiến!
Từ trái: Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu, Tổng thống Ai Cập Hosni Mubarak, Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama, Tổng thống Palestine Mahmoud Abbas và Quốc vương Jordan Abdullah II tại Tòa Bạch Ốc, ngày 1/9/2010. Ảnh: AP Tổng thống Barack Obama tuyên bố người Israel và người Palestine phải nắm lấy cơ hội để [...]
Biếm Luận »
Phan Thế Hải: chợ giời XHCN
Cách đây mấy hôm, khi đỗ xe trên hè gần văn phòng để tìm chỗ ăn trưa, ăn xong ra xe, thấy đôi gương đã bị vặt như con voi bị cắt tai. Hai bên …
Diễn Đàn Tuổi Trẻ »
Hình ảnh phái đoàn Thanh Niên VN TỰ DO Âu châu tham dự Hội nghị Tuổi Trẻ Quốc Tế Vì Nhân Quyền tại Liên Hiệp Quốc – Geneve Thụy Sỹ
Diễn Đàn »
Nhà văn NGUYỄN CHÍNH luận về “đảng ta”
cờ đỏ búa liềm bách chiến bách thắng muôn năm… (hay muốn nằm?)
Vài suy nghĩ về Đảng ta và trách nhiệm của một triều đại nhân Quốc khánh 2/9 và Đại hội toàn quốc lần …
Hiện Thực XHCN Việt Nam »
Hậu vận nào cho những công an ác ôn trong thời sau CS?
Anh Hiếu và bạn đi dạo đêm trên xe máy thì gặp bốn đối tượng mặc quần áo cảnh sát cơ động. Một đối tượng bước ra vụt gậy trúng đầu anh Hiếu khiến anh …
Tài Liệu/Hồ Sơ »
Luật gia Cù Huy Hà Vũ: đại xá tức là trả tự do không điều kiện để Hòa Giải Dân Tộc
Luật gia Cù Huy Hà Vũ
Kiến nghị đại xá toàn bộ viên chức VNCH
Mặc Lâm, phóng viên RFA 2010-08-31
Lần đầu tiên một kiến nghị có tính nhân bản được trình lên Quốc Hội xin đại …
Thính Giả và Bạn Đọc Đóng Góp »
“Lễ hội 1000 Năm Thăng Long”
Mùng 2 tháng 9 qua nét biếm họa của Ba Bui: ngày đọa đày của dân tộc
———-
Những khoản chi phí lớn cho các kỳ lễ hội mà nhà cầm quyền cộng sản (NCQCS), những …
Tin Quốc Tế »
Bộ trưởng Văn hóa Trung Quốc thăm Đài Loan
Các quan hệ văn hóa giữa Trung Quốc và Đài Loan đang được thúc đẩy trong thời gian gần đây. REUTERS/Tzu Chi Foundation Hôm nay, 02/09/2010, bộ trưởng Văn hóa Trung Quốc Thái Võ đã sang Đài Loan. Đây là chuyến công du đầu tiên của một quan chức cấp cao Trung Quốc tại Đài Loan [...]
Việt Hải Ngoại »
Tác phẩm CÁNH HOA THỜI LOẠN của công ty điện ảnh Asia đang là “hàng hiếm” trong nước
Phải nói lần này, sự xuất hiện của Asia 66 kỳ này thật sự làm chấn động trong giới thưởng thức âm nhạc. Ngoài việc thưởng thức, Asia 66 còn mang lại những tấm lòng …
Đấu Tranh Dân Chủ & Công Lý »
Với Trung Quốc hung hăng Việt Nam nên làm gì?
Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton trong buổi họp của diễn đàn khu vực ASIAN lần 17 tại Hà Nội tháng 7, 2010. Hoàng Đình Nam/Getty Images Nguyễn Xuân Nghĩa Vài ba câu hỏi nhức đầu… Ngày 24/8 vừa qua, Bắc Kinh đã ký thỏa ước viện trợ tám triệu Mỹ kim cho xứ Đông [...]
Mục
ý Kiến
Tag Cloud
afghanistan afp alignnone-size-full alignnone-size-medium asean barack bbc biển Đông cheonan china cho-hay clinton csvn diễn Đàn george getty-images hillary hillary-clinton Hoàng Sa hàng không mẫu hạm hà nội Indonesia kinh-nghi obama pakistan quan-tro quang reuters rfa rfi sau-khi sự kiện tham-gia tin quốc tế tin việt nam trong-chuy trong-khi trong-khu trung trung quốc tài liệu uss voa world Đấu tranh dân chủHình Ảnh Trong Tin Tức